Chuyên Mục "Góc Tâm Sự"
Showing posts with label Góc Tâm Sự. Show all posts
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.
Mai mốt ba đừng đến trường con nữa, tự con biết về được rồi!

Đó là câu nói mà ông nhận được từ thằng con trai mình rất mực yêu thương.
Đáng lẽ sau một buổi kiếm tiền mệt mỏi, ông đã có thể về nhà. Nghỉ ngơi, chứ không phải là nhớ tới con, sợ nó đi bộ trên đường, dài ngoằn ngoèo, giữa trời nắng gắt. Ông lật đật dắt xe ra, đạp một cách mệt nhọc chiếc xích lô cũ của mình đến trường rước con. Để rồi về đến nhà khi nghe những lời đó từ miệng nó, tim ông lại quặn lên từng hồi.
Nó – một thằng học sinh “cá biệt”. Không phải cá biệt ở đây có nghĩa là thiểu năng ăn phá, nó học khá tốt nếu không phải nói là giỏi. Nhưng dù học lực có khá đến mấy thì cũng không cứu vãn nỗi cái hạnh kiểm chỉ ở mức khiêm tốn đại loại như trung bình hay yếu của nó.
Mẹ nó mất sớm, từ khi nó vừa mới lọt lòng. Nó sống với ba, trong căn nhà cũ kĩ, mục nát mà mỗi khi mưa xuống nó hay bảo ông rằng: “Hôm nay lại được tắm vòi sen ba nhỉ”. Ông tự nhủ với lòng nếu ông đã không có khả năng lo cho nó được như con người ta, thì ít nhất nó phải có một tình yêu trọn vẹn. Ông thương nó, dành tất cả tình yêu cho nó như một sự bù đắp khi nó không có tình mẹ. Chính vì vậy, nó trở nên ương ngạnh, quậy phá.
Hôm nay, lúc ra về, đang đùa giỡn với bạn bè bất giác nó nhìn thấy ông. Gương mặt hốc hác, cái áo nâu ướt nhẹp mồ hôi, quần kaki cũ sờn, rách đôi chỗ, chiếc xích lô cũ mỗi khi đạp kêu cót két. Ông gọi nó, nó lờ đi, như không nghe thấy. Phải nhờ tới bạn bè kêu, nó mới chịu nhìn ông, bước ra xe với tốc độ chóng mặt, nó giục ông về nhanh. Sợ, nó sợ bạn bè biết ba nó là ông, sợ cái hoàn cảnh sống cực khổ của gia đình nó hiện lên qua ông. Và hơn hết, nó sợ cô gái đứng ở kia sẽ cười chê nó, bảo nó là “con nhà nghèo”.
******
Ông nhìn nó bước vào trong, thở dài, ông hiểu lí do nó cáu với ông. Nhưng, với cương vị là một người cha, ông không thể bỏ mặc nó. Ông chấp nhận những lời nói đó, chỉ để được quan tâm, chăm sóc cho nó.
Nó bước vào phòng quăng cặp vào xó tường. Khóc. Nó cảm thấy xấu hổ, ông làm nó mất mặt trước bạn bè. Nó cảm thấy ghét ông, ghét ông hơn bao giờ hết. Nó hối hận, hối hận khi có người cha như ông.
Ngày qua ngày, cha con gặp nhau mà như người lạ. Ít nói ít cười đi. Ảm đạm. Đó là từ duy nhất diễn tả được không khí gia đình nó lúc bấy giờ. Trong khi ông cố làm cho cái khoảng cách giữa ông và nó càng gần nhau hơn thì nó lại muốn “nối xa” cái khoảng cách ấy hơn. Ông buồn lắm. Những lúc như thế ông hay uống rượu, “rượu vào lời ra” ông quát nó, đánh nó. Tất cả, tất cả như làm nó hận ông thêm. Ông cũng vậy, với biết bao hành động như chống lại của nó, sau bao cố gắng của ông, ông bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Nó kể lể, nói xấu, oán ông với bạn bè nó. Nhưng chưa một lần thử nghĩ lại mà xem, ông đã cho nó được những gì. Nhà nghèo, dĩ nhiên là vậy, nó vẫn được đi học, sách-vở-bút-thước-quần-áo nó không thiếu gì cả, có chăng chỉ là bàn tay mẹ dắt nó tới trường. Mỗi ngày ông đều cho nó tiền ăn sáng, nhưng nó có bao giờ nghĩ rằng ông đã ăn sáng chưa. Nó quên mất rằng ông là một người đạp xích lô, những thứ nó có, cho đến hôm nay, một người đạp xích lô khác chưa chắc đã cho nó được. Điều tạo nên sự khác biệt đó bởi vì nó là con ông, còn ông là ba nó.
Ông không yêu cầu gì ở nó cả, chỉ mong nó ráng học, học và học thôi. Ông sẽ cố gắng làm, làm tất cả những gì mà ông còn có thể để lo cho nó ăn học. Nhiều tối trở về nhà, bữa cơm chỉ đủ cho mình nó, ông nhìn mâm cơm cười bảo là ăn rồi hay đôi khi nhà hết gạo ông mua cho nó ổ bánh mì, nó đón lấy ăn ngon lành, cũng chẳng hỏi là ông ăn hay chưa. Nó đâu biết một điều rằng là ông sẽ để cái bụng rỗng không đó. Cho tới sáng. Mặc dù ông mới là lao động chính trong nhà, mặc dù ông mới là người làm ra tiền.
Còn đối với nó, nó xem những gì ông làm cho nó là hiển nhiên, là trách nhiệm khi ông sinh ra nó, “không cần suy nghĩ nhiều cho mệt” nó tự nhủ với mình như thế. Ngoài chạy xích lô, ông còn bốc vác mướn. Khi không có khách thì ông làm, vì không thường xuyên nên thu nhập cũng ít. Nó không biết điều đó, thậm chí nó cũng không muốn biết. Ba nó làm tất cả cho nó, ông mong muốn nó đậu ĐH, có được cuộc sống mới, một cuộc sống tốt hơn ông, ít ra là vậy.
Nó và ông vẫn chưa làm lành với nhau, từ sau lần ấy. Cả hai chỉ có những câu nói thông thường để xóa đi không khí im lặng thôi. Mai là ngày nó đi TP.HCM thi ĐH, ông muốn cho nó một ít tiền bên mình. Nhưng, trong túi ông không có lấy một đồng. Kiếm tiền. Đó là suy nghĩ duy nhất của ông lúc này. Còn về phía nó, trước lúc đi, nó muốn nói gì đó ông. Cảm ơn ông, vì chí ít dù sao cũng nhờ ông nó mới có ngày hôm nay. Nhưng tối rồi vẫn chưa thấy ông về, “chắc lại rượu rồi” nó nghĩ vậy, thôi ngồi đợi chút vậy.
4 giờ 30 sáng, nó giật mình, còn một tiếng nữa là đi rồi. Nó sửa soạn quần áo, không thấy ông, nó nhìn khắp nhà. Vẫn không thấy. Phải ra cho kịp, từ nhà lội ra đường cái cũng mất nửa tiếng, còn phần ông thì về nói sau cũng được.
******
Ông về nhà, không thấy nó đâu, tìm khắp nhà, không thấy cái ba lô của nó, chắc là nó đi rồi. Ông chạy theo. Trời chợt đổ mưa to. Cầm chặt bốn trăm hai mươi ngàn trong tay, ông sợ nó đi chạy mất. Đó là số tiền mà suốt đêm qua ông cô lắm mới kiếm được.
******
Vài con ếch. Vẫn chưa đủ, thế này thì ít lắm. Đang mò mẫm chẳng may ông gặp ngay rắn hổ mang. Nếu bắt được may ra ông đủ tiền. Nhưng, chỉ ngặt nỗi nếu bị “hôn” một phát thì có lẽ cả cơ hội gặp thằng con trai ông cũng không có được chứ đừng nói đến có tiền cho nó. “Xin ông trời, cho con bắt được nó, chỉ cần bắt được con của con sẽ có tiền lên TP. Chỉ cần nó đậu ĐH có bắt con trả lại mạng cho con rắn này cũng được”.
Tất cả là vì con
Tất cả là vì con
Giờ nhớ tới ông vẫn còn thấy sợ, nhỡ bị cắn thì không biết sẽ như thế nào. Ngã. Đường trơn quá. Người ông lấm lét sình bùn. Tiền. Ông vẫn nắm chặt trong tay, ông coi nó quan trọng hơn cả mạng sống của mình. Dùng hết sức bình sinh, ông cố chạy theo thằng con trai.
******
Xe tới rồi. “Chắc ông ấy không muốn gặp mình đâu!” Nó xách cái ba lô nặng nhọc lên xe.
Ngồi trên ghế, nó nghe âm thanh gì đó. Ngoái cổ ra cửa sổ. Ba nó đang chạy theo, ông gào lên kêu tên nó: “Dũng! Dũng ơi!”
Chạy gần tới cửa sổ ông đưa tiền cho nó, khổ nổi xe cũng đang chạy. Nó không nhoài người ra được. Mất đà, ông chực ngã quỵ. Tiền bay tứ tung, ông đứng lên, vừa chạy vừa nhặt những đồng tiền đó. Nó ở đó. Thấy tất cả.
-Ba!
Rất lâu rồi, từ lúc nó biết nhận thức thì đây là lần đầu tiên nó thừa nhận ông là ba nó trước mặt mọi người, một ông già nghèo khổ. Nước mắt nó trào ra, lăn dài. “Không kịp rồi, nó đi mất rồi! Không kịp rồi!” ông hối hận, hối hận vì không đến sớm, sớm hơn một chút…
Chiếc xe dừng lại, thằng con trai ông hết mực yêu thương bước xuống. Từng bước chân là từng giọt nước mắt nó rơi xuống. -Ba! Nó ôm chầm lấy ông mà khóc. Nó muốn ông biết, biết tất cả tình cảm mà nó đã nén sâu trong lòng bấy lâu nay.
******
– Đi được chưa anh? – Bác tài xế hỏi với vẻ mặt rất là “cảm xúc”. Nó cười.
– Dừng xe! Tôi nói ông dừng xe! Ông không dừng tôi nhảy xuống đó! Nó quát lớn khi bác tài đang cố cho xe tấp vào lề, không phải ông không muốn dừng ngay.
-Xe đang giữa đường, dừng thế nào được! – Ông bực dọc quát lại.
Xe dừng. Nó bước xuống với hai từ: “Xin lỗi”.
******
Ngày nó đậu vào ĐH, nó vui lắm, mừng không sao tả xiết được. Nó gọi ngay về cho ông, nó muốn ông là người đầu tiên biết tin này, như là sự đền đáp cho khoảng thời gian mười tám năm cực nhọc nuôi nó.
Biết được, ba nó đã khóc trong điện thoại, kể từ lúc mẹ nó mất, đây là lần đầu tiên ông biết cười. Không thể nói hết lòng mình, hai cha con cứ thế khóc trong điện thoại. Nó bảo ông ngày mai nó sẽ bắt xe về ngay, nó có rất nhiều chuyện muốn nói với ông. Tình cảm cha con chôn giấu biết bao lâu còn gì. Còn về phía ông, như mở cờ trong bụng, ông đi khoe khắp xóm làng, nói như chưa từng được nói về thằng con trai ông. Ông muốn làm vài món để khi nó trở về mà ăn mừng cùng nó. Nhưng ngặt nỗi, ông đã đưa hết tiền cho nó hôm nó đi TP rồi còn đâu. Kiếm tiền. Đó là suy nghĩ của ông lúc này.
10 giờ đêm, ông lật đật xách cái giỏ ra đồng…
******
Vừa về đến nó đã oang oang ngoài ngõ: -Ba ơi, con về rồi đây. Ba ơi! Chợt, nó khựng lại. “Sao hôm nay nhà mình đông người thế nhỉ?”. Đang suy nghĩ miên man, nó thấy ông hàng xóm cạnh nhà nó, là người bạn chí cốt của ba nó:
– Có…có chuyện gì vậy bác? Nó ngập ngừng hỏi.
– Ba mày bị rắn cắn. Chết rồi!…..
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.

Bố nhớ ngày chào đời, con rất nghịch ngợm, không bao giờ chịu nằm yên trong nôi. Vì bố là người cha như tất thảy những người cha khác,bố yêu thương con gái mình bằng tất cả trái tim.

Con lần đầu biết đi vào năm 3 tuổi. Bố ở phía bên kia, nóilại đây con, lại đây con!. Con chạy lại, ôm choàng lấy bố, thơm lên trán, má và cả tóc. Con thích được bố dẫn đi dạo vào mỗi buổi chiều. Bố mua cho con gấu,tối đến con cứ ôm nó vào lòng mãi.
Rồi, tai họa ập đến. Bố bị bắt vì tội tham nhũng. Ngày công an đến khám nhà, bố cúi gằm xuống, mặc cho con khóc to, miệng mãi gọi tên bố.Cho đến khi ngôi nhà khuất tầm mắt, bố cắn răng, ngăn không cho nước mắt trào ra.
Vì bố là....
Vì bố là….
Mỗi ngày ở trại giam dài như hằng thế kỉ. Bố nhớ con, nhớ mẹ con, những gì cả hai phải trải qua khi tài sản đã bị tịch thu toàn bộ. Ngày thăm tù cuối cùng cũng đến. Con được mẹ đưa tới, điều bố chờ đợi từng giây từng phút. Nhưng trái với niềm xúc động của bố, con sợ hãi nép hẳn vào lòng mẹ. Thì ra, bạn bè trong lớp con thi nhau chế giễu “ Mày là con gái của tù nhân”.
Thời gian không đợi chờ ai. Con lớn lên, bố già đi. Họ nói rằng con rất khó khăn để tìm kiếm tình yêu. Họ nói rằng con tự làm mọi thứ đểkhông bị khinh miệt. Ngày gặp đầu tiên sau nhiều năm xa cách,con không tránh khỏi ngại ngùng. Bố vẫn nhớ như in cảm giác con không muốn tha thứ cho bố.Nhưng không, thiếu nữ trước mặt bố mỉm cười “ Con mãi mãi yêu bố”.
Bố cải tạo tốt, ra tù trước thời hạn 3 tháng. Không chỉ mình con mang hoa chúc mừng bố, còn có một anh chàng yêu con từ rất lâu. Con ôm chầm lấy bố, hơi ấm cũng như ngày xưa, khiến bố vừa mừng vừa tủi.
Đám cưới diễn ra ấm cúng, giản dị. Con cười rất tươi, hạnh phúc tràn đầy trên khóe mắt. Bố nhìn con gấu bông trên bàn. Suốt mấy chục năm nay con vẫn gìn giữ. Đơn độc một mình, bố lặng lẽ chùi nước mắt.
Bố ra về khi đám cưới còn chưa kết thúc. Bố không biết mình đi đâu, vì phía trước là bóng tối dày đặc. Nhưng bố sẽ tin vào sự lựa chọn củamình, cũng như con bắt đầu sống một cuộc sống mới mà không có bố. Một sớm mai tỉnh dậy, xin con đừng khóc, hãy tin ở một nơi nào đó, một người cha già luôn cầunguyện hạnh phúc đến bên con.
Vì bố là người cha như tất thảy những người cha khác, bố yêu thương con gái mình bằng tất cả trái tim.
Mãi mãi.
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.

Thư Cha già gửi con

Con thương yêu,

Một ngày nào đó con sẽ thấy ba già đi, thân thể cũng dần dần héo mòn, thì xin con nhẫn nại chút xíu, thử tìm hiểu ba chút xíu…

Nếu ba ăn uống dơ dáy không sạch sẽ, nếu ba không biết mặc áo… thì có chút nhẫn nại nghe con.
Con có nhớ không, có khi ba bỏ ra rất nhiều thời gian để dạy con làm một vài việc?
Nếu, khi ba cứ nói đi nói lại một chuyện gì đó… thì đừng ngắt lời của ba, nghe ba nói…
Khi con còn nhỏ, ba đọc truyện cho con nghe, lật trang này qua trang khác đọc cho đến khi con nhắm mắt ngủ mới thôi.
Khi ba không muốn tắm rửa thì không nên hổ nhục ba, cũng đừng chửi mắng ba…
Con nhớ không, khi con còn nhỏ, ba đã nghĩ ra biết bao nhiêu là lý do để dỗ dành con đi tắm…. cho nên, xin con cũng dỗ dành ba chút xíu, được không con ?
Khi con nhìn thấy ba không biết gì về khoa học tiên tiến, thì cho ba một chút thời gian, không nên cúp máy rồi nhìn ba mà cười nhạo…
Ba đã dạy con bao nhiêu là chuyện nhỉ? Nào là phải ăn uống như thế nào, phải mặc như thế nào, phải đối mặt với cuộc sống của con như ra sao…?
Nếu trong lúc trò chuyện mà đột nhiên ba không nhớ gì cả, mất ý thức, thì hãy cho ba một thời gian để nhớ lại…
Nếu ba vẫn cứ bất lực, xin con đừng căng thẳng…
Đối với ba mà nói, thì cái quan trọng không phải là đối thoại, mà là có thể ở chung với con, và lắng nghe con…
Khi ba không muốn ăn thứ gì thì đừng nên gò ép ba, vì ba biết rất rõ lúc nào thì có thể ăn…
Khi chân của ba nó không nghe… thì phụ giúp ba một tay…
Giống như ba đã giúp con, dẫn con bước thứ nhất đi trên cuộc đời của con…
Khi một ngày nào đó ba nói với con là ba không còn muốn sống nữa…
Xin con đừng giận dữ…
Có một ngày con sẽ hiểu…
Thử tìm hiểu ba, sắp nằm gần kề miệng lỗ, những ngày sắp tới có thể đếm…
Có một ngày con sẽ phát hiện, mặc dù ba có nhiều cái sai, nhưng ba vẫn cứ muốn cho con cái tốt nhất…
Khi ba gần bên con thì đừng cảm thấy buồn rầu, bất đắc dĩ hoặc né tránh…
Con phải kề sát bên ba, như ba hồi trước giúp con triển khai nhân sinh, hiểu ba, giúp ba…
Xin để ba dựa vào con một chút, con hãy lấy yêu thương và lòng nhẫn nại giúp ba đi hết con đường nhân sinh…
Ba sẽ dùng nụ cười, sự không thay đổi của ba và tình yêu không bờ không bến, để báo đáp con…
Ba yêu con.
Ba của con.
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.
Tôi nghe chồng nói mà lòng nghẹn đắng, không lẽ tôi lại nói trắng ra cho anh biết tôi đang đứng cách anh không bao xa, rằng “lô hàng” anh đang nhập là cô gái trẻ trung kia.
Tôi biết chồng đã trải qua nhiều mối tình trước khi nói lời yêu tôi, chồng cũng chẳng hề giấu tôi những mối quan hệ, yêu đương bồ bịch đó của anh.
Chúng tôi thống nhất khi đã xác định yêu nhau nghiêm túc thì sẽ gạt mọi chuyện quá khứ để sống cho hiện tại.

Chồng 29 còn tôi 24 tuổi, công việc ổn định, kinh tế so với mặt bằng chung của xã hội là khá ổn. Chồng tôi chung vốn với mấy người bạn mở công ty buôn bán điện thoại di động, còn tôi là nhân viên của một công ty môi giới bất động sản.
Chúng tôi có nhà riêng, có xe ô tô, khi tôi mang bầu thì chúng tôi thuê một người giúp việc để đỡ đần tôi việc nhà.
Anh cũng không cho tôi đi xe máy mà tự tay lái xe ô tô chở tôi tới công ty rồi mới đến cửa hàng làm việc. Cả nhà chồng đều chăm sóc tôi rất chu đáo và mừng vui vô cùng khi tôi sinh con trai đầu lòng, cũng là cháu đích tôn của ông bà nội.
Mẹ chồng tôi là người kỹ tính vô cùng, từ khi tôi mang bầu tháng thứ 7 đến lúc tôi sinh con được tròn 3 tháng, bà mới cho vợ chồng tôi ngủ chung vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của tôi và sữa cho em bé bú.
Nhiều khi thấy chồng ngồi bần thần, mặt buồn buồn, tôi định “thỏa hiệp” nhưng thấy mẹ chồng nghiêm khắc quá, tôi đành chịu.
Thời gian đầu chồng còn xoay quanh mẹ con tôi mỗi khi anh rời cửa hàng về nhà, anh nâng niu, ôm ấp con trai, luôn nói lời yêu thương, biết ơn vợ vì đã mang niềm vui lớn đến với gia đình anh.
Thế nhưng dần dần tôi nhận thấy chồng có vẻ lơ là, lành lạnh khi tiếp xúc với tôi và con, mặc dù hàng ngày anh vẫn tỏ thái độ và cử chỉ yêu thương vợ nhưng sao tôi cứ thấy nó khiên cưỡng, sáo rỗng thế nào đó.
Một hôm vợ chồng cô em gái chồng đến thăm tôi, cậu em rể thì thầm rằng hình như chồng tôi có bồ vì nó không chắc chắn lắm, chỉ thoáng thấy bóng quen quen giống chồng tôi đi cùng một cô gái vào khách sạn.
Nghe em rể nói, tôi lo lắm nhưng biết tính chồng nên đành bấm bụng làm ngơ, đợi khi có cơ hội “bắt tận tay, day tận trán”.
Hôm thứ 7 vừa rồi là sinh nhật tròn một tuổi của con trai tôi, hai vợ chồng tôi đã bàn bạc thống nhất sẽ tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ mời ông bà nội ngoại hai bên và một số bạn bè thân thiết tới dự.
Khi mọi người đang ăn uống vui vẻ thì chồng tôi có điện thoại, anh ý tứ xin phép mọi người rồi mang điện thoại ra tận ngoài cổng để nghe.
Khi vào nhà, anh ăn vội vàng rồi xin lỗi mọi người vì công ty đang nhập về một lô hàng mới, anh phải có mặt để kiểm hàng.
Anh lái xe đi được một lúc thì cậu em rể cũng lên xe bảo đi có chút việc.
Độ nửa tiếng sau thì chuông điện thoại của tôi reo, tiếng cậu em rể rành rọt “chị ran gay khách sạn X nhé, anh ấy vừa vào đó với một cô gái”…
Tôi nép vào góc khuất của con đường dẫn vào khách sạn, phải đến hơn một tiếng đồng hồ sau mới thấy chồng mình ôm eo cô gái lạ đi ra.
Tôi bấm điện thoại cho chồng, một tay vẫn ôm eo cô gái, tay kia anh đưa máy lên nghe “vợ yêu à, anh đang nhập dở hàng, tý xong việc anh về ngay với em nhé”.
Tôi nghe chồng nói mà lòng nghẹn đắng, không lẽ tôi lại nói trắng ra cho anh biết tôi đang đứng cách anh không bao xa, rằng “lô hàng” anh đang nhập là cô gái trẻ trung, xinh đẹp kia và công ty chính là khách sạn X
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.
Vào đến phòng, mọi cảm xúc cứ lâng lâng, chuyện gì đến rồi cũng đến, họ ôm hôn nhau cuồng nhiệt và rồi làm chuyện ấy. Hùng nhắm mắt rồi từ từ anh mở mắt ra, đúng là có 1 giọt máu trên ga giường.
Chưa bao giờ Huyền lại muốn lấy chồng và yên bề gia thất như thế cho đến khi gặp Hùng. Nhà Hùng giàu, lại sống ở thành phố, hơn nữa anh lại có công việc ổn định. Nếu lấy nhau về cô sẽ sống sung sướng chẳng phải lo ngày 3 bữa nữa. Nghĩ vậy Huyền bèn nói chuyện với Trang cô bạn thân cùng phòng.
Huyền là người chủ động làm quen với Hùng khi cả hai đi mua sắm tại 1 siêu thị lớn. Cô nhờ anh xách đồ giúp và từ đó họ quen nhau. Thấy Hùng đi ô tô Huyền lại càng hớn hở. Ban đầu Hùng cũng chỉ xem Huyền là người bạn mới quen nhưng dần dần anh cũng quan tâm cô hơn và bắt đầu thấy quý mến Huyền.
Huyền thì lo sợ những cô gái khác sẽ cướp mất anh, nên ngày đêm nghĩ cách được gắn bó với Hùng. Trước mặt Hùng, cô luôn tỏ ra mình là người đoan trang hiền dịu, kín cổng cao tường vì cô biết đàn ông họ thích xác định nghiêm túc với những người con gái như vậy. Hùng thích cô nhưng ít thể hiện ra vì anh là mẫu người khá lạnh lùng. Anh muốn chờ có cơ hội sẽ khiến cô bất ngờ.
Thời gian trôi qua, thấy Hùng cũng chưa thực sự mặn mà lắm Huyền lại càng lo lắng. Cô nghĩ cách để có được anh chàng đại gia này. Cái ngày Hùng định tỏ tình với Huyền cũng là lúc Huyền và Trang bàn kế úp sọt Hùng. Anh

– Mày ơi giờ tao phải làm thế nào để có được anh ấy đây?
– Ngủ với anh ta, có bầu rồi cưới.
– Mày điên à? Tao không làm vậy được. Tao sợ anh ấy chê tao là gái đã mất trinh.
Huyên tiu nghỉu nói với cô bạn. Trang vừa bôi son vừa nói:
– Thế mày muốn thế nào, đó là cách nhanh nhất đấy. Màng trinh bây giờ rẻ bèo, vá lại rồi úp sọt hắn ta thế là xong.
– Mày nói đơn giản thế.
– Bạn tao làm rồi, thành công rồi. Giờ nó và thằng chồng đang đi Thái lan chơi kia kìa. Mày muốn sướng thì phải cố gắng chứ.
– Làm vậy ổn không?
– Cứ làm đi, trắng đen lẫn lộn ai mà biết được. Hơn nữa bao lâu nay mày toàn giả nai còn gì, lão ta sẽ không biết đâu, yên tâm.
– Thôi được tao sẽ làm liều 1 phen để có cuộc sống sung sướng vậy.
– Ờ cứ làm đi, bao giờ sống sung sướng rồi nhớ cảm ơn tao đấy.
– Chờ thành công đã con quỷ.
– Ha ha, tao tin sẽ thành công, yên tâm đi.
Nghe đến đó chân tay Hùng bủn rủn, anh cầm bó hoa giận dữ chạy ra xe phi thẳng. Anh bực dọc nhếch mép cười khẩy: “Để xem em diễn kịch đến bao giờ và em sẽ làm gì tiếp theo”.
Huyền quyết định đi vá trinh thật, sau 1 thời gian gặp gỡ. Huyền vẫn chờ đợi 1 cái đêm định mệnh để lên kế hoạch úp sọt như đã nghĩ. Lần đó sinh nhật bạn của Hùng, anh mời cô đi cùng và cũng tạo điều kiện cho cô ấy thực hiện ý tưởng đã lên sẵn. Anh đọc được suy nghĩ của cô. Đêm ấy Hùng giả vờ say và đòi ngủ với Huyền. Huyền e thẹn gật đầu dìu anh vào nhà nghỉ.
Vào đến phòng, mọi cảm xúc cứ lâng lâng, chuyện gì đến rồi cũng đến, họ ôm hôn nhau cuồng nhiệt và rồi làm chuyện ấy. Hùng nhắm nghiền mắt rồi từ từ anh mở mắt ra, đúng là có 1 giọt máu trên ga giường trắng tinh ấy. Anh nhếch mép hút thuốc trầm ngâm. Huyền bắt đầu thấy lo sợ:
– Em vá màng trinh hết bao nhiêu?
– Sao … sao anh lại nói vậy. Anh không tin em sao?
– Có chứ, tôi đã từng tin em, thậm chí yêu em… nhưng đó là trước thời điểm em vá trinh và lên kế hoạch úp sọt.
– Anh…
– Tôi đã thầm mong đêm nay giọt máu đó không rơi xuống vì như thế là em còn chút tự trọng, chút thành thật với tôi. Nhưng thật tiếc em đã muốn lừa dối tôi ngay từ đầu.
– Anh à! Hãy tha lỗi cho em, em thực sự yêu anh. Vì yêu mù quáng nên em mới làm như vậy, em sợ anh chê bai em nên em đã…
– Thật vậy ư? Em yêu tôi hay yêu sự giàu có của tôi.
Hùng nhìn Huyền vừa đau đớn vừa khinh miệt. Anh mặc áo quần vào rồi ném cho cô mấy tờ đô:
– Ngần này chắc đủ với cái màng trinh giả đó rồi nhỉ? Tôi khuyên em hãy sống là chính mình, chào em.
Hùng bước đi phũ phàng để lại Huyền ngồi trơ ra vì sốc, vì đau, vì nhục nhã. Cô biết mình đã phạm 1 sai lầm quá lớn, anh ta nói đúng là cô yêu tài sản, sự giàu có của anh ta. Là cô thực dụng muốn được sống sung sướng, nhưng giờ đây cô nhận ra mình còn yêu anh ta hơn hết thảy những thứ đó… nhưng quá muộn rồi. Tất cả đã tan tành rồi, úp sọt ư? Màng trinh giả ư? Tất cả đã bị anh ấy phanh phui 1 hết rồi.
Nhìn những đồng tiền vương vãi trên giường, Huyền cười lớn trong nước mắt: “Mình cũng có lúc rẻ rúng thế này ư?”. Cô ôm gối ngồi thẫn thờ cả đêm, ngoài đường kia người đàn ông ấy cũng chẳng dễ chịu gì. Anh ta bực bội đến phát điên, đáng lẽ cô đã có tình yêu của người đàn ông ấy. Nhưng giờ đây tất cả đã tan biến chỉ vì sự… dối trá.
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.
Phụ nữ xấu, với mẹ, là những người không thể tự làm chủ, luôn dựa dẫm vào người khác, đặc biệt là đàn ông. Con biết không, đàn ông không bao giờ là bảo hiểm của cuộc đời con được! Con quyến rũ nhất khi con độc lập. Và con cũng sẽ hạnh phúc nhất khi cuộc sống của mình chẳng phụ thuộc vào bất cứ ai.
Ở xã hội này, họ vẫn hay bảo nhau: “Xấu Là Một Cái Tội”.
Và nếu có ai nói điều đó với con, đừng buồn, hãy cảm ơn họ. Với mẹ, đây là một lời nhắc nhở đáng giá để con luôn biết trau chuốt cho ngoại hình và quan tâm tới nhan sắc. Là phụ nữ, đừng bao giờ tự cho phép mình xem thường vẻ bề ngoài và bỏ bê chăm sóc bản thân.
Vì con biết không, đẹp chưa lúc nào là bất lợi.
Nhưng với mẹ, phụ nữ xấu không phải là vì mũi tẹt, mắt híp, môi sề, cằm vuông…
Con ạ, nếu sinh ra con không được xinh đẹp, ưa nhìn như người ta thì đó là lỗi của mẹ. Nhưng nếu con bị người đời nói này nói nọ, rằng con sống không đàng hoàng, tốt đẹp, hoặc cuộc sống này luôn khiến con bất mãn, thì đó là lỗi của con.
Phụ nữ xấu, với mẹ, trước hết là những người không biết yêu những gì mình đang có trong tay. Trái lại, họ luôn tự ti và dằn vặt, loay hoay với những điều mình sở hữu. Nhan sắc, trí tuệ, tình yêu và vô vàn những thứ khác – đừng vì những tiêu chuẩn chẳng biết có phải là chuẩn mực hay không của thiên hạ mà tự đẩy mình xuống vực, rồi có cố cũng chẳng thể lên…
Phụ nữ xấu, với mẹ, là những người chỉ biết cam chịu chứ không muốn vươn lên. Giá trị của con nằm ở chính những gì mà con cố gắng. Cứ giữ lấy khư khư cái suy nghĩ đàn bà sinh ra là đã khổ, thì đến bao giờ – chúng ta – những người cho rằng mình khổ mới sung sướng được đây?
Phụ nữ xấu, với mẹ, là những người không thể tự làm chủ, luôn dựa dẫm vào người khác, đặc biệt là đàn ông. Con biết không, đàn ông không bao giờ là bảo hiểm của cuộc đời con được! Con quyến rũ nhất khi con độc lập. Và con cũng sẽ hạnh phúc nhất khi cuộc sống của mình chẳng phụ thuộc vào bất cứ ai.
Phụ nữ xấu, với mẹ, là những người không biết mình đang đứng ở đâu. Sự tự tin khiến con đẹp hơn, nhưng những ảo tưởng quá đà lại dễ làm con vỡ mộng. Sống trong đời, xấu hay xinh, con cũng cần phải tỉnh! Cái đầu có sáng, con mới mong cuộc sống dễ dàng…
Con gái ạ, có hàng trăm cách để khiến mình đẹp lên, nhưng cũng có hàng nghìn cách khiến mình xấu xí đi theo một nghĩa nào đó. Những khuyết tật trong nhân cách mới thực sự là điều xấu nhất, mẹ lo!
Mẹ chỉ cần con luôn yêu lấy bản thân, và an nhiên với những gì mình có. Vì miệng lưỡi người đời, có bao giờ dễ trôi?
ST
Kênh chia sẻ tổng hợp - mã nguồn website, template blogspot, theme wordpress, tin tức mới, hình ảnh hd, kiết thức đồ họa.
-Sáng 7h ngày…
Tút tút….tút…
Alo- 1 người con trai – Anh đang trước nhà nè, nhanh đi trễ giờ rồi…
Ok, ra rồi nè-tút..tút…Hiền chạy ra…
Lĩnh chạy 1 chiếc xe đạp đen, mặc 1 chiếc áo thun trắng và quần vải đen đơn giản
Hiền hôm nay lại có trò để bắt nạt Lĩnh, cô hẹn hôm nay Lĩnh phải đèo cô len xã ăn kem…cách đây 27km
2 người bắt đầu đi, trên con đường nhỏ xung quanh là cảnh bao la của đồng lúa..3h đồng hồ sau, trước quán kem.
2 người ngồi vào bàn…gọi 2 ly kem người Lĩnh ướt Đẫm mồ hôi..
-Lĩnh và Hiền quen nhau gần 1 năm..Hiền là 1 cô gái cá tính rất thích bắt nạt và làm nũng Lĩnh
Lĩnh 1 chàng trai 19 tuổi, cao mái tóc ngắn gọn, gương mặt trắng nhưng màu trắng bệt rất kì lạ
-2 người ăn kem xong ! Hiền nhìn ngang đường thấy 1 quán bán trân châu
-Anh… em qua mua Trân Châu nha, anh đợi em cái nha..
Hiền chạy thật nhanh qua đường Lĩnh đứng đợi
Cô vẫn có cách làm khó cậu trai mua Trân châu xong Hiền gọi
-Anh qua đây cầm ly Trân châu cho em nè..
-Em qua đây đi – Lĩnh mệt nhoc trả lời
-Bây giờ anh qua không…
Lĩnh đi qua được rồi…- dắt theo xe đạp Lĩnh từ từ đi qua..
Cầm ly trân Châu đủ màu sắc thật đep..cô ngắm nghía rồi đưa cho Lĩnh..Lĩnh đi theo sau cô tay cầm 2 ly trân châu dắt xe..qua đường bổng lĩnh vấp ngã…làm đổ ly Trân Châu đầy đường
Trời ơi, anh thật vô dụng..HIền dỗi hờn
-Xin lỗi anh…anh lỡ vấp
Vậy đó..
2 ngày sau từ lúc giận Lĩnh vì 2 ly Trân Châu, Hiền không thèm Gặp Lĩnh
Chiều hôm đó. Lĩnh đến nhà Hiền để xin lỗi
-Em ra đi anh muốn nói chuyện được không
được rồi đợi tí..
Anh mún…LĨnh nhỏ nhẹ – Xin lỗi em được không
-Anh là 1 thằng con trai mềm yếu, sao cái gì anh cũng xin lỗi xin lỗi, đi đâu em cũng quuyết định
Bây giờ, em muốn Chia tay với anh..
Lĩnh nhìn thẳng vào mắt Hiền, đôi mắt Hiền rất dứt khoát
-Ùhm, anh đồng ý..
Hiền đi vào nhà..Rầm..
Lĩnh ra về..

Tặng một hơi thở cho một người
2 ngày…3 ngày., 1 tuần..
Hiền không hiểu sao Lĩnh không năn nỉ., Hiền biết Lĩnh yêu Hiền lắm mà
Cô đợi hoài mà không thấy tin tức..
Cô liền gọi điện cho Lĩnh..
tút tút..
Alo..giọng 1 ngưòi đàn bà nhấc máy
Cho con gặp a Lĩnh cô – con là Hiền
-Con qua đây đi, cô có chuyện mún nói – Mẹ lĩnh nói với Hiền
10p sau Hiền qua nhà Lĩnh..vào nhà mẹ Lĩnh đang ngồi…
-Con ngồi xuống đi
-Bà nói với Hiền..Lĩnh nó đang trong viện, nó bị thiếu máu não 2 năm nay rồi, nó yếu ớt lắm nhưng từ ngày nó quen con, nó đỡ nhiều nhưng, 1 tuần nay nó lại trở bệnh nặng hơn và phải nhập viện…
-Hiền Hoảng hốt…
-Hiền như chết lặng, cô rơi nước mắt, nhẹ nhẹ từng giọt, tim cô giờ đây dường như sắp mất đi 1 nửa…
Cô chạy thật nhanh, cô chạy như đang cần thấy gấp lần cuối cơ hội, và dường như chỉ cần trong 1 tích tắc cô sẽ mất đi 1 người quan trọng nhất với cô
-Lĩnh là người luôn che chở bảo vệ cô, luôn làm mọi thứ cô yêu cầu, mọi điều làm cô vui…
Hộc..hộc..cô thở dồn giờ cô mới cảm giác được sự mệt mỏi thật sự, cô mới có thấy sự mệt mỏi khi cô bắt Lĩnh cõng cô lên ngọn đồi nhưng phải chạy..Lĩnh chạy..trên lưng là người con gái anh ấy yêu, hơi thở mệt nhọc của lĩnh mà Hiển từng thấy giờ cô mới bít mệt như thế nào..
-Bệnh Viện…cô đã tới, cô chạy thật nhanh đến căn phòng nơi mà Lĩnh đang nằm..Lĩnh đang nhìn ra ngoài cửa sổ và anh chưa bít là Hiền đã tới…
-Lúc này Hiền mới nhận thấy sự thanh thoát và yên bình ở lĩnh
-Anh thật là 1 con người yếu đuối, mới có tí xíu cũng mệt..- Cô chợt nhớ lại những gì cô thường nói với Anh…
-Anh, cô nhào tới thật nhanh và ôm chầm lấy Lĩnh…Cô siết thật chặt , cô khóc..
-Em xin lỗi anh…Em muốn quay lại được không anh…Em yêu anh nhìu lắm, anh, sao anh không cho em biết, sao anh không nói với em là anh bị bệnh…tại sao anh giấu em
LĨnh không nói 1 lời nào, anh khóc, đôi mắt đỏ dần, giọt nước mắt rơi xuống cánh tay mà cô đang ôm anh..rớt rớt từng giọt từng giọt
anh vội lau nước mắt..anh lấy trong ngăn tủ ra 1 thứ..
-Ly Trân Châu..cô ngạc nhiên
-Uhm, Anh đền cho em nè, em đừng giận anh nha…
-Anh ngốc qua., em không giận anh đâu..Anh, cô khóc trong tiếng nấc và trong lòng anh, bàn tay anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô..tay anh cầm chắc ly Trân Châu đầy màu sắc dưới nằng chiều..2 người như 1 bức tranh thật buồn thảm..
1 tuần sau..vào đúng chiều thứ bảy…cô chuẩn bị vào thăm anh..cô còn mang thêm 2 ly kem, chính cô đã đạp xe 27km lên xã mua về để cho anh ăn..và những lúc này đây anh yêu cô nhìu như thế nào chỉ chính cô mới hỉu..cô tự tay làm đồ ăn..gọt trái cây..những điều mà cô bắt anh phải làm cho cô trước đây
cô đi qua bên đường tiến thẳng vào cổng bệnh viện..trong lòng cô như sắp đi vào nơi mà cô cảm thấy được tình yêu thật sự…nơi có anh đang đợi cô ở đó..
…Rầm….
———————-
Cô giật mình mở mắt ra, 1 bộ đồ trắng, cô đang nằm trên 1 cái giường trắng…mẹ cô đang ngồi trên ghế..
cô từ từ mở mắt ra, làm quen lại với ánh sáng..
-Mẹ..- Cô gọi
-Con, con tỉnh rồi anh, mẹ lo quá, mẹ sợ quá, con còn đau không, con đỡ chưa
-Con bị gì vậy mẹ..- cô mới đưa tay sờ lên đầu..đầu cô được băng lại, cô mới cảm giác nhói đau…
-..Con ăn gì không..
-Không con chỉ muốn biết con bị gì..
-Mẹ cô chỉ nín
-Cô hỏi dồn, chuyện gì xảy ra vậy mẹ..
-Con bị tai nạn.1 chiếc xe đã đâm vào con khi con đang qua đường trước cổng bệnh viện…
-Vậy khi nào vậy mẹ, con vào đây từ lúc nào..
-2 ngày trước-mẹ cô buồn bã nói..
Cô lúc này mới chợt nhớ tới lúc cô đang định vào thăm Lĩnh..
-VẬy anh Lĩnh đâu mẹ, anh ấy còn ở đây chứ, con muốn qua phòng anh ấy..
Mẹ cô khẽ rơi nước mắt, mẹ cô khóc, khóc nức nỡ
Bà làm cô khó hiểu..bà ôm lấy cô..bà nói đau khổ trong tiếng nấc
-Mẹ và con mang ơn nó nhiều lắm..mẹ mang nợ nó..
-Sao vậy mẹ..mẹ kể con nghe đi mẹ..
-Nó , nó , con còn sống là nhờ nó..-bà vẫn nức nở..và bà đi tới bàn cầm qua đưa cho Hiền 1 hộp ..
Hiền mở hộp ra..1 ly trân châu..1 bức thư..
-ngày../../…
Em iu, Khi em đọc là thư này, thì chắc anh sẽ không bao giờ gặp được em nữa..,Anh yêu em, Nhưng Anh sẽ mãi yêu em, anh sẽ theo làn gió,anh sẽ tan theo nắng chiều,,Anh đã mãi mãi xa em
Em nè, Em có biết là anh yêu em nhìu như thế nào không, Anh yêu em mà anh tự dặn lòng là anh sẽ không bao giờ làm em buồn được. Anh chỉ muốn làm em vui kể cả khi anh phải làm điều gì đó mà anh không thể làm được.
Khi em nói lời chia tay, tim anh như xé ra. Anh chấp nhận vì sao em biết không.? Vì anh không thể làm em buồn, nếu quyết định đó làm e vui anh vẫn chấp nhận,
Anh chỉ có thể làm hết sức vì anh yêu em, đến khi anh chết, Anh biết thời gian sống của anh chẳng con được bao lâu nữa nên anh chỉ làm được hết sức mình,
Tạm biệt em, chắc có lẽ là Vĩnh biệt. Anh yêu em, anh mong em sẽ sống tốt anh chỉ xin lỗi lần cuối này nữa thôi,!! Em chấp nhận nha em
Anh xin lỗi em, vì anh không thể bên cạnh em được nữa và anh xin em 1 lần cuối Em hãy sống thật tốt, sống luôn cả phần cuộc sống của anh em nhé,
Anh yêu em
…….
———————————–
LĨnh đã làm tất cả cho cô làm tất cả mọi thứ cô yêu cầu…
Cô đã có qua nhìu sự nuông chiều của anh, cô nhận qua nhìu tình yêu từ anh
Và bây giờ cô đã mất anh, cô mất tất cả trong khoảng thời gian qua cô đã chưa 1 lần nào làm anh vui, chưa 1 lần làm anh cảm nhận được tình yêu từ cô, chưa bao giờ..thấy được sự thất vọng từ anh, Cô hét lên….
Mất hết thật rồi
-Nó đã truyền máu cho con..con mất máu qua nhìu và nhóm máu nó cùng với nhóm máu của con
LĨnh đang ngồi trong phòng và nghe tiếng hối hả la lên
Tránh ra Tránh ra..phòng anh đối diện Khu cấp cứu..anh thấy 1 người đang bế 1 cô gái..Và anh đã lạnh xương sống khi thấy đó chính là Hiền, người Hiền đầy máu, máu chảy rất nhìu, anh vội chạy ra anh dùng hết sức còn tồn tại trong anh, Chạy thật nhanh,
-Máu cần vô máu cho cô ây-các bác sĩ hối
-1 cô y tá đang đi ra thật nhanh với mẫu máu ..
-Hết rồi, nhóm máu này trong Kho chì còn 1 ít
-Nhóm máu gì.
-AB-cô ý tá trả lời và truyền máu cho Hiền
-Không đủ..Nhanh lên xem ai có nhóm máu này
Trong bệnh viện này chẳng có ai có nhóm máu này..
Lĩnh ngồi bệt xuống, và lý do gì đó anh chạy nhanh về phòng lấy quyển sổ bệnh Ra..
-Huynh Công Lĩnh
-Nhóm máu AB
-Tình Trạng bệnh: Thiếu máu não
-…..
Anh cầm theo quyển sổ đó và chạy thật nhanh vào phòng cấp cứu , các y tá ngăn lại..
Tôi, tôi nhóm máu AB, tôi truyền mau
———————-
Lĩnh mở mắt ra, nhìn lên đồng hồ, nhưng hơi sức anh đã cạn kiệt, anh nhớ lại..
-Bác sĩ tôi xin hiến máu để cứu cô ấy..
-Nhưng, anh anh không thể hiến máu được, anh sẽ chết…-BS cầm quyển sổ bệnh và nói..
-Tôi chấp nhận, tôi kí tên hiến máu nhanh lên đi , làm đi…-Anh hét lên, anh khóc và hét lên
———————
Anh cố gắng xoay đầu qua..thấy mẹ anh và mẹ Hiền đang ngồi khóc
-BS đi vào và trao cho mẹ anh 1 tờ giấy
-Mẹ anh khóc BS bắt đầu đo nhịp tim và …
-Mẹ ơi, cho con xin 1 tờ giấy và cây viết..-Anh mệt nhọc nói khẽ
Anh….- Hiền thét lớn hơn khi mẹ cô đã kể xong..
-Nó đã trao hơi thở và thời gian sống cuối cùng mà nó có cho con..
Cô nắm chặt lá thư và ly Trân Châu trên tay…
Dòng chữ nghệch ngoạc của một suy nghĩ dang dở
-Chàng đang nhìn theo nắng xen qua cửa sổ dưới hơi thở của làn Gió………..
(nguồn: Namttc – Internet)